Nếu một ngày nắng không đến nữa liệu bạn có buồn?

—Đã bao giờ bạn xem ai đó như nắng,là tất cả những gì rực rỡ và đẹp đẽ nhất bạn từng thấy .Rồi một ngày chợt nắng không đến nữa ,bạn buồn bã , bạn cô đơn ,bạn có cảm giác như mình bị bỏ lại chỉ còn một mình.Bạn rất muốn biết tại sao,tại sao lúc nào cũng là bạn bị bỏ lại.Bạn đã không đúng ở đâu,bạn đã làm sai điều gì ? Hay là yêu thương của bạn còn chưa đủ ,còn quá hời hợt.Bạn không ngừng suy nghĩ,không ngừng cố đi tìm một đáp án , một câu trả lời khiến bạn đủ để chấp nhận việc nắng rời xa bạn.Bạn cứ vẫn vơ,cứ tự suy nghĩ,nhưng tại sao ?tại sao bạn không hỏi trực tiếp nắng.Tại sao bạn chỉ im lặng mà gặm nhấm sự cô đơn của mình.Nếu bạn thật sự muốn biết câu trả lời không phải bạn nên hỏi trực tiếp sao.Bạn đang chờ điều gì ?tại sao bạn không chủ động ,chính bạn là người muốn biết lí do mà.Bạn vì quá sợ không dám đối diện hay vì bạn sợ khi nghe câu trả lời rồi lòng tự tôn của bạn không còn nữa. Rằng vì bạn lúc nào cũng tự cao tự đại ,bạn luôn muốn người khác phải dõi theo bạn ,quan tâm bạn mà không biết rằng đôi khi bạn cũng nên là người chủ động làm điều đó.Nắng muốn cho bạn hiểu cảm giác chờ đợi một người là như thế nào.Mà chỉ là chờ đợi một người không đủ là chờ đợi một người vô tâm thì cảm giác khó chịu đến mức nào.Giờ thì sao nào? Bây giờ bạn hiểu rồi chứ hiểu cảm giác nắng đã từng phải chịu đựng rồi chứ.—Ngày đầu tiên khi nắng không đến—

Bình luận về bài viết này